Bàn về
trách nhiệm với bản thân và thái độ sống ích
kỉ
(Bài
làm của em Lê Thị Ngọc Hạnh – Lớp 12A/3-Trường
Việt Thanh)
Mỗi
người, ai cũng có quyền lựa chọn cho mình một
cách sống. Hẳn ai sống đúng nghĩa cũng đều
đã hình thành cho mình thái độ sống có trách nhiệm
với bản thân. Nhưng liệu chỉ sống vì mình
thôi đã đủ chưa hay còn phải sống cho gia
đình và cho cả xã hội.
Sống có
trách nhiệm với bản thân là biết nhận thức
và giữ gìn được những gía trị bản thân.
Điều này cũng là để cho gia đình và xã hội.
Nhưng cách sống quá đề cao bản thân mà không màng
đến người khác là một lối sống ích kỉ.
Đó là sống vị kỉ.
Người
Trung Quốc có câu “Sống không vì mình thì trời tru đất
diệt”. Câu nói này đề cao lối sống có trách nhiệm
với bản thân. Đây cũng là lối sống của
đa số các bạn trẻ hiện nay. Ranh giới giữa
việc sống có trách nhiệm với bản thân và sống
cho riêng mình rất mỏng manh. Vì vậy, cuộc đời
con người có ý nghĩa hay không là do biết dừng
đúng lúc. Lấy một so sánh giữa hai nhân vật nổi
tiếng mang tầm ảnh hưởng đến cả
thế giới là Steve Job và Bill Gates. Điểm khác biệt
ở Bill Gates chính là ông đã biết chọn cho mình một
điểm dừng. Khi đã thành công trong lãnh vực của
mình, ông chuyển hướng sang những tổ chức từ
thiện để sau đó tên tuổi của ông được
nhắc đến như một “người hùng- vị cứu
tinh” cho người nghèo, đặc biệt là người
dân Châu Phi. Bill Gates đã sống cho mình và cũng đã dừng
lại để sống cho xã hội. Điều này làm
cho giá trị bản thân ông được nâng cao.
Giá trị
tổng thể của con người được thể
hiện ở ba phương diện: Đó là nhân diện
(Những gì bạn đang sỡ hữu), nhân hiệu (Tài
năng của bạn), giá trị nhân phẩm (Chuẩn mực
đạo đức của bạn). Gía trị bên ngoài
không nói lên được điều gì. Đó chỉ là gía
trị tạm thời. Người sống vì mình luôn chú trọng
đến giá trị bên ngoài- vẻ đẹp bên ngoài và tiền
bạc trong tay. Người sống có trách nhiệm với
bản thân luôn chú trọng đến việc bồi dưỡng
tài năng và nhân phẩm. Tài năng phải do gọt
dũa, rèn luyện mà thành. Tuy nhiên, ranh giới giữa những
gía trị khá mỏng manh. Vì vậy không nên tuyệt đối
hóa giá trị riêng mình. Nhiều người đã bất chấp
thủ đoạn, chà đạp lên người khác để
đảm bảo quyền lợi của mình. Họ có thể
dùng tiền mua bằng cấp để tạo nên giá trị
nhân hiệu. Nhưng đó không phải là giá trị đích
thực. Đó là cách sống vị kỉ.
Xã hội
con người vốn đa dạng. Có những người
sống vị kỉ nhưng cũng có những người
sống quên mình vì người khác. Nước Nhật vừa
trải qua một trận động đất kinh hoàng
để lại biết bao nhiêu tổn thất cho người
dân. Con người ở giữa cái chết và cái sống.
Một em bé lạc mất cha mẹ, bơ vơ, lạ lẫm,
xếp hàng hằng giờ liền để nhận
lương khô. Em được viên cảnh sát cứu trợ
ưu tiên nhận trước, nhưng em đã chối từ
vì còn nhiều người đói hơn em. Đó là một
cử chỉ đẹp xuất phát từ một tâm hồn
đẹp. Dù nhỏ tuổi nhưng em đã biết sống
cho người khác. Có sự hi sinh cao đẹp và có cả
sự hi sinh đau đớn. Trong một video clip trên mạng
xã hội mà tôi từng được xem, ông bố là
người điều khiển cây cầu vượt. Ông
có một cậu con trai duy nhất. Một lần, không may
bộ phận điều khiển gặp trục trặc.
Cậu con trai chơi gần đó phát hiện ra và cố hạ
cần gạt. Đến khi người cha nhận ra thì
đã muộn. Con ông bị mắc kẹt dưới gầm
cầu. Chưa đầy một phút, ông phải
đưa ra quyết định. Người đàn ông hạ
cần gạt. Đồng nghĩa với việc ông hi sinh
cậu con trai. Đó là sự hi sinh đau đớn. Ông
đã hi sinh để đem lại hạnh phúc tổng thể
cho nhiều người.
Không ai là
không sống cho bản thân. Nhưng tùy vào cách sống mà họ
lựa chọn có là lối sống đẹp hay chưa? Sống
không nên buông thả hay quá đề cao bản thân mình. Vì
như vậy sẽ làm cho bạn cách xa mọi người.
Hoặc quá xem thường bản thân sẽ dẫn đến
tự hủy hoại bản thân mình. Không khỏi nhắc
đến việc xem thường bản thân là một
điều dại khờ. Tính mạng và tinh thần của
bạn là kết quả của bố mẹ mang nặng
đẻ đau. Bạn cần phải nâng niu, trân trọng.
Nhưng đừng vỉ bản thân mà chà đạp lên
người khác. Phải biết dung hòa giữa quyền lợi
cá nhân và tập thể. Phải biết chia sẻ để
cuộc đời có ý nghĩa. Vì tất cả đều
phải tương đối thì mới tồn tại
được.
Hãy sống
có trách nhiệm với bản thân nhưng cần có điểm
dừng giữa hai lối sống vì mình và vì cả người
khác nữa. Vì cuộc sống còn biết bao nhiêu người
khác đang cần ta chia sẻ. Chia sẻ cho họ cũng
là cho mình đấy thôi. Bởi vì “Khi ta tặng bạn hoa
hồng, tay ta còn vương mùi hương” – Ngạn ngữ
Bungari.